NewYork Paris Hà Nội Khách thứ :

NIỀM TIN TƯƠNG LAI

     

Giáo sư đoạt giải Nobel kinh tế 2008 Paul Krugman chủ trì cuộc họp báo quốc tế tại Thành Phố HCM với chủ đề " Tìm kiếm cơ hội và giải pháp trong khó khăn và khủng hoảng "

Chiều 20-05-2009 , Giáo sư đoạt giải Nobel kinh tế Paul Krugman chủ trì cuộc họp báo quốc tế tại Thành Phố HCM về chủ đề "Tìm kiếm cơ hội và giải pháp trong khó khăn và khủng hoảng".

Chủ đề trên cũng chính là nội dung cuộc hội thảo quốc tế, diễn ra vào ngày 21-05-2009 , tại Khách sạn Sheraton, Thành Phố HCM. Dưới đây là phần hỏi và trả lời một số câu hỏi chính tại cuộc họp báo :

Hiện nay, kinh tế của hầu hết các quốc gia phụ thuộc vào việc xuất khẩu sang Mỹ, ông có cho rằng các nước này cần làm gì đó để kích cầu nội địa nhiều hơn không ?

Trong cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, nền kinh tế thế giới không còn vận hành một cách tuần tự đúng qui luật như trước đây nữa.

Chẳng hạn, Trung Quốc, trong bối cảnh khủng hoảng này, họ không thể chờ đợi một mức tăng trưởng kinh tế 10% như trước đây. Mỹ phải chịu thâm hụt nhiều hơn. Nhật Bản cũng vậy, họ phải suy nghĩ về vai trò cường quốc của mình.

Nước nào cũng phải lo lắng nhiều hơn đến nền kinh tế của họ. Đến nay, có một số dự báo lạc quan. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng, những dự đoán đó phần lớn dựa trên các thông số kinh tế ngắn hạn. Các nền kinh tế cần quan tâm hơn nữa đến thị trường tài chính để đảm bảo hạn chế những tiêu cực có thể xảy ra.

Những gói kích cầu trong các nước đang tạo ra mối lo ngại về chủ nghĩa bảo hộ trên thế giới. Giáo sư nghĩ như thế nào về vấn đề này, có cách nào giải quyết mâu thuẫn giữa kích cầu với chủ nghĩa bảo hộ không ?

Vâng, tôi đã nghĩ rất nhiều về điều này. Cho đến nay, sự lo sợ về chủ nghĩa bảo hộ trở nên lớn hơn rất nhiều so với trước. Người ta đang nói nhiều về qui định người Mỹ mua hàng Mỹ ( buy America ) trong gói kích cầu của chính phủ Hoa Kỳ. Nhưng gói kích cầu đó, đến nay, vẫn chưa gây ra được tác động đáng kể nào để thay đổi thói quen tiêu dùng ở Mỹ. Do vậy, việc kêu gọi người Mỹ mua hàng Mỹ này chẳng có ý nghĩa gì.

Tuy nhiên, trên thực tế, có những vấn đề nan giải đang xảy ra. Tại Hoa Kỳ, chúng tôi đang dùng tiền từ các gói kích cầu để đổ vào những khu vực bên ngoài các nhà máy của Mỹ.

Bên nước chúng tôi có nhiều người nói cường điệu lên rằng, tiền từ gói kích cầu đã được người ta dùng để mua hàng tại các siêu thị Wal Mart. Và điều này không giúp tạo việc làm trong nước mà tạo việc làm cho Trung Quốc.

Đây không phải là sự cường điệu quá đáng mà có một phần sự thật trong đó. Điều này còn tạo ra những vấn đề nan giải khác là tại từng nước cụ thể, người ta có xu hướng chỉ làm rất ít để kích cầu vì sợ tiền từ gói kích cầu có thể giúp họ thanh toán các khoản nợ nhưng nước khác lại được hưởng lợi.

Do vậy, câu trả lời đúng sẽ là chúng ta cần phối hợp giữa các quốc gia để tạo ra những gói giải cứu kinh tế. Các nước G-20 cần tạo ra gói giải cứu kinh tế toàn cầu. Tiếc rằng, điều này không xảy ra tại Hội nghị thượng đỉnh G-20 vừa qua. Việc chưa có gói kích cầu như vậy luôn dẫn đến nhiều vấn đề nan giải sẽ xảy ra trong tương lai.

Người ta đang lo ngại rằng, sự suy thoái kinh tế thế giới hiện nay còn tiếp tục kéo dài thêm một thời gian nữa. Khi đó, sự căng thẳng giữa gói kích cầu và mậu dịch sẽ trở nên ngày một tồi tệ hơn. Tôi không cho rằng điều này sẽ được giải quyết trong vòng sáu tháng tới, mà phải ít nhất 5 năm nữa mới giải quyết được.

Giáo sư từng nói gói kích cầu của các nước đưa ra vừa qua vẫn chưa đủ lớn để kích thích nền kinh tế vượt qua khủng hoảng. Vậy qui mô các gói kích cầu cần phải lớn đến mức nào? Ngoài biện pháp kích cầu còn biện pháp nào nữa để hỗ trợ các nước vượt qua cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay ?

Theo tôi, gói kích cầu giúp các nước vượt qua khủng hoảng kinh tế cần phải lớn gấp hai lần các gói kích cầu hiện nay.

Ở Mỹ, chúng tôi đang sử dụng gói kích cầu bằng khoảng 2,5% GDP hiện nay. Có lẽ, cần phải dùng đến gói kích cầu bằng từ 4 đến 5% mới giúp Mỹ thoát khỏi khủng hoảng kinh tế.

Nếu những gói kích cầu vẫn chưa đủ, tất nhiên, chúng ta có thể thực hiện thêm những biện pháp khác hỗ trợ để các nền kinh tế thoát khỏi khủng hoảng. Tuy nhiên, những biện pháp này khó khăn hơn nhiều để có thể khiến chúng trở nên đáng tin cậy.

Tóm lại là, có một loạt biện pháp mà ta có thể làm, nhưng tất cả những biện pháp đã áp dụng rồi mà chưa đủ, ta có thể quay sang sử dụng biện pháp áp đặt các chính sách kinh tế.

Tại giai đoạn hiện nay, chúng ta nên cố gắng áp dụng chỉ hai biện pháp là các gói kích thích và can thiệp thị trường quốc tế.

Chúng ta hãy chờ xem, nếu hai biện pháp này chưa đủ hiệu lực, thì chúng ta mới đưa ra các biện pháp khác can thiệp sâu hơn hai biện pháp chính đang áp dụng.

Nguyễn Đại Phượng

Giáo sư kinh tế Đại học Princeton - Mỹ, cây bút bình luận của tờ The New York Times, ông Paul Krugman, 55 tuổi, giành giải Nobel Kinh tế 2008 giữa lúc cuộc khủng hoảng tài chính xuất phát từ Mỹ đang khiến toàn thế giới lao đao.

Những nghiên cứu của GS Krugman được Ủy ban Giải Nobel đánh giá có thể giúp giải thích nguyên do dẫn tới việc chỉ có một số quốc gia nổi bật lên trong thương mại quốc tế dù rất nhiều nước có cùng điều kiện và kinh doanh những sản phẩm giống nhau.

Ông Krugman sinh tại Long Island, học kinh tế tại Đại học Yale. Ông đã có bằng tiến sĩ của Học viện Công nghệ Massachusetts năm 1977 trước khi tới Đại học Princeton.

Năm 1982-1983, ông từng làm việc trong Hội đồng Cố vấn Kinh tế thuộc Nhà Trắng dưới triều đại Tổng thống Ronald Reagan. GS Kugman là tác giả của hàng loạt cuốn sách về kinh tế và những bài phân tích nổi tiếng trên tờ The New York Times. Năm 1991, ông được Hiệp hội Kinh tế Mỹ trao Huy chương John Bates Clark, giải thưởng danh giá nhất dành cho các nhà kinh tế dưới 40 tuổi.

Trí Đường

Paul Krugman nói chuyện ở Việt Nam

Paul Krugman là một trường hợp hy hữu khi đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2008: ông có lẽ là cây viết chuyên mục kinh tế trên báo đầu tiên đoạt giải này. Thực ra, Krugman, 56 tuổi, đã là một nhà kinh tế học tài năng được công nhận trước khi ông nhận lời viết chuyên mục kinh tế cho tờ báo New York Times vào năm 1999. Theo đánh giá của giới học giả, đóng góp quan trọng nhất của Krugman nằm ở hai nghiên cứu chính về thuyết thương mại quốc tế mới và thuyết địa kinh tế. Còn đối với công chúng, ông được biết đến với những bài báo ra hai lần hàng tuần, với lối viết đơn giản nhưng lôi cuốn, giải thích một cách dễ hiểu những vấn đề kinh tế hóc búa nhất mà nước Mỹ cũng như nền kinh tế thế giới đối mặt. Tạp chí Time trong chuyên đề về 100 người có tầm ảnh hưởng nhất thế giới vừa qua đã bình chọn Paul Krugman vào danh sách 20 nhà khoa học và tư tưởng có tầm ảnh hưởng nhất thế giới.

Tuy là một nhà kinh tế và một cây viết về kinh tế, ông Krugman không giấu giếm quan điểm chính trị của mình. Trong suốt những năm nước Mỹ dưới sự lãnh đạo của chính phủ ông George W. Bush, Krugman là một trong những người đả phá gay gắt nhất chính sách kinh tế, chính trị của ông này và phe Cộng hoà, những người theo phái bảo thủ. Blog mang tên Lương tâm của một nhà cấp tiến của ông trên tờ New York Times là một trong những blog kinh tế có tầm ảnh hưởng lớn nhất. Krugman chỉ ra sự mất cân đối trong phân bổ thu nhập ở Mỹ, một kết quả của chính sách của phe bảo thủ. Ông cũng đã phê phán chính sách tín dụng dễ dãi của cựu chủ tịch cục Dự trữ liên bang Mỹ Alan Greenspan, và cảnh báo về bong bóng bất động sản ở Mỹ ngay từ năm 2005, khi thị trường này đang đà tăng trưởng mạnh.

Kể từ khi ông Barack Obama nhậm chức tổng thống Mỹ, mặc dù ủng hộ chủ chương Obama, Krugman không ngần ngại đưa ra những ý kiến phản biện các biện pháp cứu chữa nền kinh tế của chính quyền mới. Theo nhận định của tạp chí Time: “Cho dù Krugman không viết ra chính sách, nhưng dấu ấn của ông trong chính sách thì không thể chối cãi. Quan điểm luôn được lập luận chắc chắn của ông định hình quan điểm của công chúng mà từ đó các nhà làm luật phải nhìn nhận. Kế hoạch giải cứu ngân hàng của chính phủ, mà cốt lõi là việc những người đóng thuế và các nhà đầu tư cá nhân hợp sức mua các tài sản xấu của ngân hàng, là một ví dụ, Krugman không chỉ không thích kế hoạch này; ông còn lo lắng nó sẽ làm tăng khả năng nền kinh tế suy thoái sẽ sa vào tình trạng tồi tệ hơn. Tổng thống có thể không chấp nhận giải pháp của ông, nhưng ông đã phải giải thích cặn kẽ những lo ngại của Krugman”.

Ông Paul Krugman có mặt tại TP.HCM trong hai ngày 20 và 21-05-2009 . Ông sẽ nói chuyện với giới doanh nhân và trí thức Việt Nam trong một buổi hội thảo do trường doanh nhân PACE đứng ra tổ chức vào ngày thứ năm này tại khách sạn Sheraton. Nhiều người đang trông đợi được nghe những đánh giá của ông về tình hình kinh tế thế giới cũng như Việt Nam.

Điều tệ nhất có thể đã qua, nhưng hồi phục mất nhiều năm

Paul Krugman, nhà kinh tế đọat giải Nobel năm 2008, mới chỉ có mặt ở Việt Nam hơn 24 tiếng. Ông hầu như chưa nhìn thấy gì nhiều về Việt Nam, ngoài khách sạn Sheraton và phòng họp với gần 500 cử tọa, những người muốn nghe phân tích của ông về viễn cảnh kinh tế thế giới, những thay đổi mà suy thoái kinh tế đem lại cho mô hình tài chính, thương mại toàn cầu, và nhận định về Việt Nam. Krugman thẳng thắn nói rằng, ngay cả trong cuộc gặp đại diện chính phủ vào thứ sáu ( 22-05-2009 ), ông sẽ đóng vai trò nhà báo, tìm hiểu tình hình hơn là đưa ra lời khuyên.

Giai đoạn tồi tệ nhất đã qua

Đánh giá về tình hình kinh tế Mỹ và thế giới, ông Krugman cho rằng giai đoạn tồi tệ nhất đã qua, nhưng hồi phục sẽ dài lâu, có thể mất ít nhất 5 năm. Tin xấu vẫn đầy rẫy, nhưng ít nhất tình hình ít xấu hơn, tốc độ suy giảm của các chỉ số kinh tế cũng chậm lại. Ở Mỹ, số liệu thất nghiệp tuy vẫn rất cao ở mức trên 500 ngàn người trong tháng gần nhất, nhưng đã thấp hơn mức trên 700 ngàn người của tháng trước đó. Những số liệu mới nhất cho thấy kim ngạch xuất khẩu của một số nước, trong đó có Trung Quốc, tăng nhẹ. “Tất cả cho thấy tình hình vẫn đang xấu đi nhưng tốc độ xấu đi đã chậm lại…. Tôi không nghĩlà chúng ta đang đối mặt với cuộc Đại suy thoái lần thứ hai.”

Không có nghĩa là thế giới sẽ chứng kiến một cuộc hồi phục nhanh chóng. Có rất ít dấu hiệu hồi phục, ở Mỹ cũng như những nền kinh tế lớn khác. Thế giới vẫn phải chịu đựng một đợt trì trệ “khổng lồ” từ cuộc khủng hỏang tài chính bắt đầu từ Mỹ. Ông Krugman cảnh báo về khả năng nước Mỹ đối mặt với tình trạng “một thập niên bị đánh mất của Nhật.” Nền kinh tế Nhật, sau khủng hoảng đầu thập niên 80, phải chịu đựng khoảng 10 năm gần như không có tăng trưởng. Hiện nay, tỷ lệ tiết kiệm của người Mỹ bắt đầu tăng. “Mọi người đều muốn tiêu ít hơn và dành dụm nhiều hơn” ông nói. Mặt trái của tình hình này là thiếu chi tiêu và đầu tư, thế giới sẽ tiếp tục trì trệ và không có lối thoát. Ông Krugman bày tỏ lo lắng về giảm phát nhiều hơn là lạm phát ở nước Mỹ. Lý do là ngân hàng đang dự trữ rất nhiều và không cho vay được. Tiền đang ngồi một chỗ, một phần vì thế giới vẫn đang thừa công suất, trong khi ít chi tiêu hơn, nên không có nhu cầu đầu tư hơn vào thời điểm này. Ông cho rằng giá trị đồng đô la Mỹ chắc chắn sẽ giảm khi tình hình kinh tế khả quan hơn, nhưng nước Mỹ cũng vẫn sẽ đối mặt với trì trệ, và điều này sẽ ảnh hưởng đến cả thế giới.

Thay đổi

Ông Krugman cho rằng đây là lúc những nước quá lệ thuộc vào thặng dư mậu dịch như Trung Quốc phải đẩy mạnh phát triển thị trường nội địa. Trung Quốc đã ghìm giá đồng nhân dân tệ từ lâu nhằm đẩy mạnh xuất khẩu. Nước Mỹ, hàng năm thường tìm ra những nước cố tình điều khiển tiền tệ để áp dụng các biện pháp cấm vận, đã không dám làm thế với Trung Quốc vì ngại chiến tranh thương mại. Nhưng Krugman nói thẳng rằng, điều này không thể tiếp diễn mãi được.

Tuy vậy, Krugman tiếp tục ủng hộ tự do mậu dịch và toàn cầu hóa. Ông cho rằng xuất khẩu đã giúp các nước đang phát triển như Việt Nam và tiếp tục là sự lựa chọn tốt nhất. “Điều không còn dễ dàng tồn tại là thặng dư xuất khẩu quá lớn. Ngòai ra không có lý do nào để tin rằng mô hình xuất khẩu thúc đẩy tăng trưởng không còn ứng dụng được nữa.”

Krugman nhấn mạnh một trong những quan điểm chính mà ông liên tục đưa ra trong các bài báo của mình: Lĩnh vực tài chính cần phải được kiểm soát chặt chẽ hơn rất nhiều, để tránh những thảm họa như đã xảy ra với cuộc khủng hoảng tài chính vừa rồi. “Bất cứ những gì phải giải cứu trong giai đoạn khủng hoảng đều cần phải được điều chỉnh,” ông nói. Tình trạng đòn bẩy quá đà đặt ra yêu cầu phải có những quy định cụ thể về vốn. Các ngân hàng truyền thống không nên được phép tham gia vào quá nhiều loại kinh doanh khác nhau khó kiểm soát. Ngoài ra, việc điều chỉnh trong lĩnh vực tài chính phải được quốc tế hóa để tránh tình trạng giống như “thiên đàng thuế” ở Cayman, Virgin Islands… khi các công ty đổ xô đăng ký ở những nơi họ không bị kiểm soát.

Krugman cho biết ông hoàn toàn không có ý cho rằng mọi lĩnh vực kinh doanh phải được điều chỉnh giống như mô hình “kế hoạch hóa tập trung” của các nước xã hội chủ nghĩa trước đây. Ông cho rằng nhu cầu điều chỉnh chủ yếu nhắm vào lĩnh vực tài chính, là lĩnh vực hết sức trọng yếu đối với sức khỏe của nền kinh tế.

Việt Nam

Không ít câu hỏi được đặt ra cho ông Krugman về khả năng lạm phát của Việt Nam nếu chính phủ bị sức ép kích cầu và in tiền quá nhiều. Ông Krugman nói ngay rằng in tiền không phải là giải pháp. Ông cho rằng Việt Nam hoàn toàn có thể chọn giải pháp vay, nhất là trong khi dự trữ tiền trên thế giới đang tăng như hiện nay. “Không nhất thiết phải in tiền, mà có thể vay tiền và sử dụng tiền vay một cách hiệu quả.” Ông cho rằng Mỹ đang vay nợ quá nhiều nên không có chỗ để sử dụng lựa chọn này. Nhưng khi biết rằng thâm hụt ngân sách của Việt Nam đang khá lớn, ông thừa nhận rằng như vậy Việt Nam không có nhiều lựa chọn lắm. “Không có câu trả lời dễ dàng cho tình huống này.”

Lan Anh

Khủng hoảng đã sắp chạm đáy

“Khủng hoảng kinh tế toàn cầu có thể đã chạm đáy nhưng phục hồi hoàn toàn có thể phải mất năm năm nữa” - GS Paul Krugman, người đoạt giải Nobel kinh tế 2008, đã đưa ra nhận định như vậy tại cuộc hội thảo “Tìm kiếm cơ hội và giải pháp trong khó khăn và khủng hoảng” do Trường Doanh nhân PACE tổ chức ngày 21-05-2009.

Đã có trên 700 doanh nghiệp, chuyên gia kinh tế, nhà quản lý... trong và ngoài nước tham dự hội thảo.

“Chạm đáy rồi bật lên, hay...”

Được mệnh danh là “nhà cảnh báo khủng hoảng” nhưng ông Paul Krugman tỏ ra rất thận trọng trước những câu hỏi mang tính dự báo. “Kinh tế thế giới vẫn đình trệ, tình trạng tồi tệ vẫn còn kéo dài. Có thể đã sắp chạm đáy của khủng hoảng, nhưng vấn đề tôi quan tâm là liệu chúng ta chạm đáy rồi bật lên hay là ở yên đó. Những cú sốc đã xảy ra, cái gì đáng sụp đổ đã sụp rồi và có lẽ sẽ không còn sự sụp đổ nào nữa” - giáo sư Paul Krugman nhận định.

Trả lời phóng viên báo TT, GS Paul Krugman nói: “Ngay lúc này tôi không thấy điều gì thú vị để dự đoán. Chúng ta đã chứng kiến hầu hết những vụ sụp đổ lớn. Vấn đề lớn nhất của tôi bây giờ là làm sao nhìn thấy cách thức thế nào để phục hồi hoàn toàn. Tôi có thể nhận ra sự ổn định rồi nhưng phục hồi hoàn toàn trên toàn cầu thì chưa, vì những gì phát triển trong 10 năm qua dường như đã bị phá hỏng nặng nề và khó có thể thay thế”.

Theo ông Paul Krugman, những nền kinh tế mới nổi như Việt Nam có lẽ phát triển còn tốt hơn là mức ổn định nhờ tốc độ tăng trưởng cao hơn. “Vì thế Việt Nam có thể sẽ có mức tăng trưởng lạc quan. Nhưng phục hồi hoàn toàn thì tôi không biết chắc” - ông nói.

Nhà kinh tế này cho rằng 2008 là năm tồi tệ nhất trong cuộc khủng hoảng này, và dựa vào niềm tin thì có thể dự đoán kinh tế thế giới phục hồi trong vòng năm năm tới. Những dấu hiệu được ông Paul Krugman dẫn chứng cho nhận định của mình là xuất khẩu tăng nhẹ trở lại, chỉ số sức mua toàn cầu hay sản lượng công nghiệp và tỉ lệ thất nghiệp ở Mỹ vẫn giảm nhưng mức độ không mạnh như trước đây...

Vẫn phải dựa vào xuất khẩu

Cho rằng nền kinh tế được xây dựng trên cơ sở dựa hẳn vào xuất khẩu đã lỗi thời nhưng GS Paul Krugman vẫn khẳng định muốn phát triển, tăng trưởng cao phải dựa vào xuất khẩu. Và tất nhiên phải cân bằng giữa nội địa và xuất khẩu.

Đài Loan, Hàn Quốc là những nền kinh tế được ông Paul Krugman dẫn chứng cho lập luận trên. Theo chủ nhân Nobel kinh tế 2008 này, nếu muốn nói về mô hình thành công thì phải là Hàn Quốc chứ không phải Trung Quốc.

“Hàn Quốc cũng bắt đầu từ nền sản xuất có ngành sử dụng thâm dụng lao động và hướng vào xuất khẩu trong giai đoạn khởi đầu thập niên 1960, nay quốc gia này đã đạt được thành tựu lớn. Chưa phải là nền kinh tế lớn nhất nhưng tất cả những yếu tố cơ bản nhất của một nước phát triển thì Hàn Quốc đã thuộc loại hàng đầu” - ông Paul Krugman nhận xét. Vì vậy, bài học của Hàn Quốc rất cần được Việt Nam tham khảo, bởi hiện nay xuất khẩu của Việt Nam cũng dựa chủ yếu vào những ngành sử dụng thâm dụng lao động như dệt may, da giày...

Trả lời câu hỏi liệu Việt Nam có nên tiếp tục dựa vào xuất khẩu, theo GS Paul Krugman, Việt Nam nên có chính sách cân bằng để tự hồi phục dựa vào thị trường nội địa tương tự Nhật Bản trước đây, bởi Việt Nam là một nền kinh tế quy mô nhỏ. Sau đó sẽ tiếp tục đi vào công nghệ cao, sản xuất có giá trị gia tăng hiệu quả hơn.

Theo ông Paul Krugman, những quốc gia thành công thường nhờ dựa vào cơ chế kinh tế thị trường, kinh tế mở, hướng ra bên ngoài. “Kinh tế thị trường và tự do thương mại là yếu tố quan trọng để phát triển. Tự do thương mại đã đem đến bùng nổ kinh tế ở Trung Quốc. Việt Nam cũng tương tự”.

GS Paul Krugman cho rằng hệ thống tự do thương mại hiện nay có thể tạo điều kiện cho những quốc gia như Việt Nam cất cánh nhưng cần nhiều thời gian.

Thắt chặt chính sách tài chính

Ông Paul Krugman cho rằng phải trở về với chính sách tài chính an toàn như cha ông chúng ta đã làm trước đây. Bởi sự lỏng lẻo, dễ dãi và lòng tham trong chính sách và thực thi hoạt động tín dụng vừa qua đã dẫn đến cuộc khủng hoảng toàn cầu hiện nay.

Những yêu cầu nghiêm khắc về dự trữ vốn, không được đầu tư mở rộng cho vay quá trớn và một hệ thống kiểm soát hiệu quả là những biện pháp được nhà kinh tế này đề xuất đối với chính sách tài chính mỗi quốc gia. GS Paul Krugman cho rằng những quy định trên cần được chuẩn hóa mang tính phổ quát cao để áp dụng trên toàn thế giới, như vậy việc xử lý sẽ hiệu quả hơn khi sự cố xảy ra.

Theo ông Paul Krugman, biện pháp cần làm là giải pháp kỹ thuật, ngân hàng trung ương ra tay bình ổn chứ không nhất thiết là biện pháp can thiệp của Nhà nước. Bởi “can thiệp nhà nước quá sâu sẽ không tốt cho thị trường. Thị trường luôn đúng, cái chính là do chúng ta chưa hiểu đúng” - nhà kinh tế này nói. Ông cho rằng cân bằng ngân sách là tốt nhưng không phải lúc nào thâm hụt cũng xấu.

Lê Nguyên Minh

Đồng nhân dân tệ chưa thể soán ngôi đồng USD

“Trung Quốc sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhưng Mỹ vẫn là nền kinh tế thống trị. Đồng nhân dân tệ của Trung Quốc chưa thể trở thành đồng tiền quốc tế. Trung Quốc vẫn duy trì chính sách kiểm soát đồng tiền của mình. Nhưng tôi nghĩ việc đồng nhân dân tệ soán ngôi đồng USD sẽ không xảy ra trong cuộc đời tôi. Euro có thể là đối trọng của USD nhưng hiện nay thách thức chưa phải là lớn”.

Cung cấp dịch vụ giáo dục là nhiệm vụ của chính phủ

Tiếp tục chuyến làm việc tại Việt Nam , ngày 22-05-2009, giáo sư Paul Krugman - người đoạt giải Nobel kinh tế 2008 - đã có buổi tọa đàm với đại diện Chính phủ, đại diện các bộ, ngành và các nhà kinh tế do Phó thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng chủ trì.

Trong ba điều quan trọng nhất mà giáo sư Krugman cho rằng những nước đang phát triển như Việt Nam cần chú trọng thì giáo dục chiếm vị trí đầu tiên (sau đó là cơ sở hạ tầng và tránh khủng hoảng). Theo ông, chính giáo dục phổ cập và rộng khắp mới là điều thúc đẩy kinh tế trỗi dậy chứ không phải giáo dục bậc cao.

Trả lời câu hỏi của Phó thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng về vai trò của kinh tế thị trường trong giáo dục và y tế, GS Krugman khẳng định “giáo dục không phải là cái thị trường tự do có thể xử lý tốt” và “không ai dựa vào thị trường để cung cấp dịch vụ giáo dục”. Theo ông, Mỹ cũng đã thực hiện các hợp đồng để khu vực tư nhân cung cấp dịch vụ giáo dục, nhưng kết quả mang lại không tốt đồng thời dẫn đến hiện tượng “tham nhũng mềm” khi khu vực tư nhân có quan hệ gần gũi với chính trị gia. Vì vậy cung cấp dịch vụ giáo dục phải là nhiệm vụ của chính phủ.

Hương Giang